Khi con trai tôi hết lớp 9, chồng tôi muốn con thi vào chuyên Anh, nhưng bạn ấy nhất quyết không chịu. Tôi nhớ là ngày nào chồng tôi cũng nói về những lợi ích của ngôi trường đã từng học, tất nhiên là có mở ngoặc đó là anh ấy nghĩ….
Rồi nghe chuyện của 1 mẹ khác là khi con tụt hạng ở lớp chọn nhưng con lại rất …bình thường
Tôi nhận ra: điểm chung của chồng tôi và bạn mẹ này là …sốt ruột!
Tại sao con có năng lực thế mà lại không muốn tiến, có phải bọn trẻ bây giờ lười không - chồng tôi từng hỏi thế.
Và giờ khi học về nhận thức ở tuổi VTN thì tôi thấy ở lứa tuổi này trẻ bắt đầu phát triển tư duy trừu tượng, tự đánh giá, và hình thành bản sắc cá nhân.
Tình huống của con tôi và con bạn rất có thể là:
- Con thực sự đã bắt đầu tự định nghĩa lại mục tiêu học và thấy trường chuyên, lớp chọn không cần thiết để đạt điều mình muốn.
- Hoặc con đã mất kết nối với nội lực học tập, mất phương hướng, và đang “bình thường hóa sự trôi.
- Hoặc là cả 2 con vừa không thấy hứng thú với trường chuyên vừa đang chưa rõ phương hướng..
Tôi nhớ lúc đó con tôi hỏi: học chuyên để làm gì? con không thích học nhiều như anh P (anh hàng xóm đang học chuyên), con thích có thời gian đọc sách và làm những việc con thích …
Tôi có nhiều buổi nói chuyện với con 1 cách khách quan, tôi nói rất rõ với con về những gì tôi đã “được” khi học chuyên, và những gì mà tôi thấy chưa được ở trường chuyên bây giờ.
Và quan trọng nhất: tôi hỏi con về dự định, lo lắng, lý do con phân vân…
Cuối cùng chúng tôi chốt được điểm quan trọng nhất nên học chuyên, vì những lý do rất thực tế liên quan đến bối cảnh: văn hóa nơi chúng tôi ở, hệ thống trường tại địa phương, và đặc biệt là khả năng hiện thực hóa những cái con muốn, ….
Vậy là con đã có động lực để thi Chuyên. Con có đúng 2 tháng, tất cả các lớp ôn thi đã đóng và tôi phải lo cho con những lớp học 1:1.
Nhưng đỗ Chuyên chỉ là bước khởi đầu, trước lúc nhập học tôi đã có buổi nói chuyện: Tôi hỏi - Con trả lời
Với những vấn đề sâu hơn cho con thời gian để con tự vấn, tự phản tư ….
Sau đó con đã có 1 lộ trình khá rõ về những dự định của mình, tất nhiên nó chỉ mang tính định hướng và tôi là người đồng hành hỗ trợ.
Có rất nhiều vấn đề con đưa ra tôi không đủ kiến thức và trải nghiệm, tôi đã kết nối để con gặp những nhân vật “có tâm có tầm” để con học hỏi và lãnh hội.
Giờ đây khi nhìn lại thì đúng là:
Bình thường chưa chắc đã bình yên
Tuổi teen không phải “trẻ con lớn”
Mà là một “bản thể đang trưởng thành cần được dẫn dắt bằng thấu hiểu, phản tư và không áp đặt.”
Và hiểu tâm lý tuổi teen, có phương pháp đồng hành đúng chính là cách giúp khơi thông dòng chảy suy nghĩ đang tắc nghẽn trong con.
Tôi nghĩ thế từ những gì được biết đến thời điểm này.
